Nhiều lựa chọn

Khi bản thân để dành lại cho mình nhiều lựa chọn thì tự khắc cũng không ham tranh đấu nhiều quá để đạt được mục đích duy nhất.

Có khi buông bỏ hết chỉ dành lại một thứ cũng là điều hay. Vì khi ấy sẽ không còn cách nào khác là chiến đấu cật lực hết mình “được ăn cả, ngã về không”. 

Tình thế “KHÔNG CÒN CÁCH NÀO KHÁC” sẽ khơi gợi nỗ lực tuyệt đối hơn bao giờ hết!

Ta đã làm chi đời ta :) Kỉ niệm thời đại học (Taken with instagram)

Ta đã làm chi đời ta :) Kỉ niệm thời đại học (Taken with instagram)

Những giấc ngủ hình như cô đơn hơn
Khi lòng nhớ một người nơi xa ấy
Như dòng sông vẫn ngàn năm nước chảy
Như cổ tích muôn đời vẫn có những bà tiên

Đêm khuya buồn ,theo gió thả niềm riêng
Cho nỗi nhớ bật lên thành tiếng nấc
Cố nhân xưa giờ này đang hạnh phúc
Có còn nhớ một thời , hai đứa đã yêu nhau (?!)

Nỗi nhớ ơi ,sao cứ mãi dâng cao
Để lồng ngực lại thêm nhiều quặn thắt
Giữa đêm vắng,giam mình trong nước mắt
Nghe nỗi nhớ thì thầm : Yêu anh lắm - dẫu xa !

(

Thì thầm trong nỗi nhớ | Phạm Thanh Hà (via dochanhlangtu)

Cuối cùng thì mất bao lâu một cô gái có thể quên đi câu chuyện đã kết thúc để đón nhận một khung trời mới đây?

)
trinhthienlam:

Để ý bạn không hẳn là người thích bạn mà cũng có thể là người ghét bạn.Yêu bạn không hẳn là người yêu của bạn mà có thể là một kẻ háo sắc.Lấy lòng bạn không hẳn là bạn bè mà có thể là kẻ lừa gạt.Do đó, vấn đề quan trọng không phải là người khác đem đến cho bạn điều gì, mà chính là bạn cần phải đối xử thế nào đối với những người xung quanh. Nếu bạn nghĩ tất cả mọi người là xấu thì mối quan hệ xã hội của bạn chắc chắn sẽ không tốt nhưng chí ít sẽ không bị lừa gạt đến mất hết tất cả.Nếu bạn nghĩ tất cả mọi người ai cũng tốt thì mối quan hệ xã hội của bạn chắc chắn rất tốt đẹp, tuy nhiên bạn có thể sẽ bị lừa cho đến chết đi sống lại. Cho nên, muốn tin một người trước hết phải hiểu về người đó.Nguồn : Weibo - Dịch : Thiên Lam

trinhthienlam:

Để ý bạn không hẳn là người thích bạn mà cũng có thể là người ghét bạn.

Yêu bạn không hẳn là người yêu của bạn mà có thể là một kẻ háo sắc.

Lấy lòng bạn không hẳn là bạn bè mà có thể là kẻ lừa gạt.

Do đó, vấn đề quan trọng không phải là người khác đem đến cho bạn điều gì, mà chính là bạn cần phải đối xử thế nào đối với những người xung quanh. 

Nếu bạn nghĩ tất cả mọi người là xấu thì mối quan hệ xã hội của bạn chắc chắn sẽ không tốt nhưng chí ít sẽ không bị lừa gạt đến mất hết tất cả.

Nếu bạn nghĩ tất cả mọi người ai cũng tốt thì mối quan hệ xã hội của bạn chắc chắn rất tốt đẹp, tuy nhiên bạn có thể sẽ bị lừa cho đến chết đi sống lại. 

Cho nên, muốn tin một người trước hết phải hiểu về người đó.

Nguồn : Weibo - Dịch : Thiên Lam

Hoa o quan cafe (Taken with Instagram at Coop Mark Pleiku)

Hoa o quan cafe (Taken with Instagram at Coop Mark Pleiku)

[Flash 9 is required to listen to audio.] 10 plays

Để đến bây giờ, em cũng không bất ngờ
Lời nói hững hờ, cũng không làm em bỡ ngỡ
Vậy là bây giờ anh nhất quyết anh sẽ từ biệt, sẽ bước đi xa em rồi
Vậy mà bao ngày qua em cố chấp ngộ nhận
Tình cảm của anh mãi mãi trọn vẹn
Vì ở bên cạnh anh giờ đây, có một người thay thế em cho anh niềm vui
Đã biết trước kết cục này mà phải đắng cay can tâm như vậy !?
Ngày tháng tuyệt vời em sẽ mãi khắc ghi trọn đời…

Ngồi nghe đi nghe lại bài này và nhớ lời của một người đã nói với mình rằng nếu tim đã không còn thiết tha thì có níu kéo cũng chẳng thể nào.
Lúc ấy, nếu người ta chấp nhận quay lại cũng chỉ vì chưa tìm được một lý do để dứt khoát. Bởi người ta e rằng sự mẫn cảm của đối phương khiến người ta dằn vặt có lỗi. Suy cho cùng - khi chuyện đã đến lúc cần buông thì thứ người ta nghĩ đến cũng chỉ là bản thân họ mà thôi.
Thế thì tình yêu cũng chẳng gọi là tình yêu - chỉ là một trạm dừng chân để tiếp nhận cách yêu người sau cho trọn vẹn hơn.

[Flash 9 is required to listen to audio.] 10 plays

Giờ thì bạn bè anh cũng đã rời bước.

Khi cố gắng nhìn vào mắt em

Anh cứ giữ bản thân đừng run rẩy

Em biết anh chỉ nán lại hồi lâu

Để lại phía sau một trái tim tan vỡ.

Nhưng anh chẳng cần phải đắn đo thêm đâu.

Bởi em đã biết mọi việc từ đầu.

Đừng cố nói những lời vô nghĩa.

Một khi em đã thấu cảm lòng anh

Em không cần những lời giải thích

Vì em đã có câu trả lời nơi đáy mắt anh

Đừng e ngại nếu nhìn em khóc, nhé!

Em đã đánh mất cả những kỳ vọng

Nên anh chẳng cần nói dối em nữa đâu

Đừng cố níu lòng tự tôn đang chết

Em đã tự nhủ mình vượt qua tất cả

Vì em đã biết tất cả từ trước đây rồi

Ít nhất cũng nghìn lần có lẻ

Hay ra đi không cần ngần ngại

Vì em chẳng còn gì để mất nữa đâu

Em sẽ không khóc khi mọi chuyện qua rồi

Anh cũng đừng giả vờ thương hại

Đừng cố đặt mình vào vị trí của en

Vì cảm xúc cũ đã không còn hiện hữu

Bởi em đã biết mọi việc từ đầu.

Đừng cố nói những lời vô nghĩa.

Một khi em đã thấu cảm lòng anh

Giờ em đã học cách sống không anh

Mơ những giấc mơ chẳng còn anh ở đó

Học cách cười mà chẳng cần anh

Tự cho mình một cơ hội không anh

Quen dần khi lỡ mất mối duyên này

Em đã biết cách bước đi một mình

Giờ em đã học cách sống không anh

Mơ những giấc mơ chẳng còn anh ở đó

Đem nỗi đau giấu nhẹm vào tim

Học cách cười mà chẳng cần anh

Tự cho mình một cơ hội không anh

Quen dần khi lỡ mất mối duyên này

Em đã biết cách bước đi một mình

- Translated by S.W - Saigon, 11 April 2012

Phụ nữ sở dĩ học nấu cơm, là bởi vì nàng thật tình yêu một người đàn ông, cho nên mới mặc bàn tay non mềm của mình ngâm trong nước lạnh, mặc làn da mỏng manh của mình bị hun bởi khói dầu, chỉ là vì có thể để chính người đàn ông mà mình âu yếm ăn cơm tự tay mình làm, nhìn hắn thỏa mãn một khắc đó mà nở nụ cười

( Oan gia ngõ hẹp )

Hạnh phúc ở Nhà

Trong khi đợi bạn tôi ở sân bay, tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc đáng quí nhất đời mình. Và chuyện đó xảy ra chỉ cách nhà tôi khoảng nửa mét. Tôi thấy một người đàn ông xách 2 chiếc túi nhỏ. Anh ta dừng lại ngay cạnh tôi, nói người nhà anh đang chờ. 

Đầu tiên anh ta cúi xuống đứa con trai nhỏ nhất chỉ khoảng 5 hay 6 tuổi, hôn nó thật thắm thiết. Hai cha con ôm chặt lấy nhau trông thật tình cảm. Rồi người cha lùi lại một bước, nhìn vào mắt cậu bé và nói: “Gặp lại con thật vui quá, bố nhớ con lắm!”. Cậu bé bẽn lẽn cười, cúi xuống và nói: “Con cũng thế ạ!”. 

Người đàn ông đứng thẳng dậy nhìn câu bé lớn hơn và nói: “Con đã thực sự trưởng thành rồi đấy chàng trai nhỏ, cha yêu con lắm!”. Rồi anh ôm cậu bé thật lâu, còn khẽ cọ râu vào má nó nữa. Một bé gái, nhắm chỉ khoảng 1 tuổi nắm tay mẹ đứng gần đó, cứ nhìn theo cha vẻ rất hào hứng. Người đàn ông bế cô bé lên và nói: “Chào bé yêu của bố!”, rồi áp chặt cô bé vào ngực mình rất lâu.

Rồi người đàn ông nói tiếp: “Bao giờ cũng phải để dành điều quan trọng nhất cho người cuối cùng!”, nói xong anh choàng tay ôm hôn vợ mình thật chặt. Họ cầm tay nhau cười thật hạnh phúc. 

Lúc đầu tôi ngỡ rằng đây là cặp vợ chồng mới cưới, nhưng không thể bởi cậu con trai lớn đã hơn 10 tuổi rồi. Đột nhiên tôi như bị “say” trước tình yêu của một gia đình, và tôi thấy giọng mình cất lên không hề chủ ý: 

Xin chào, anh chị cưới nhau bao lâu rồi?

Chúng tôi quen nhau 14 năm và đã cưới nhau 12 năm nay - Người đàn ông trả lời, vẫn nắm chặt tay vợ.

Vậy anh xa nhà bao lâu rồi?- Tôi hỏi tiếp.

Anh ta cười, lắc đầu vẻ hối lỗi: 

Đã 2 ngày chẵn rồi đấy.

Hai ngày? Tôi thật sửng sốt! Nhìn họ mừng rỡ thế nào khi gặp nhau, tôi đã nghĩ họ phải xa nhau nhiều tuần liền, nếu không nói là nhiều tháng hay nhiều năm. Tuy nhiên để tỏ sự trân trọng, tôi kết thúc câu chuyện: 

Hy vọng mai sau kia khi kết hôn, tôi cũng được như anh chị! 

Người đàn ông nhìn vào mặt tôi với tia nhìn quả quyết nhất:

Đừng hi vọng. Hãy tự mình quyết định! 

Rồi anh mỉm cười:

Chúc may mắn! 

Sau đó gia đình anh cùng hướng ra cửa sân bay. Tôi nhìn theo đến khi họ đi khuất, đúng lúc đó bạn tôi hỏi: 

Cậu đang nhìn gì thế?

Tôi cười:

Tương lai!